Food photography!

Recently, I am into photography of food. Taking mouthwatering pictures is my aim and motivation. Here are some food made by me and pictures are also taken by me :)

Brownies for dessert. My first time in trying to bake a brownies. With a little accident in scaling coffee, the brownies turns out more delicious than I expected.

Chocolate coffee muffin

Vietnamese bread for breakfast! Baked bread with sauce, ketchup, hotdog, fresh cucumber and tomato, cabbage and carrot salad

Huế và tôi!

Từ năm 2006 đến nay, năm nào mình cũng đến Huế. Có người đã từng nói rằng, nếu bạn là trẻ, năng động bạn sẽ thích sống ở Sài Gòn bởi đó là một thành phố sôi động, nếu bạn trưởng thành hơn bạn sẽ thích sống ở Hà Nội, nơi nhịp sống bình lặng hơn, và khi bạn về già, bạn sẽ thích sống ở Huế, thanh bình và chậm rãi. Nếu như vậy thì mình già mất rồi, bởi mình rất thích Huế, thích cuộc sống và con người ở Huế.


Thích được ngồi trên xích lô vào buổi tối, lững thững dạo qua cầu Phú Xuân, vòng vòng xung quanh Đại Nội và ngược lại cầu Trường Tiền, đằng sau bác đạp xích lô vui tính, mau miệng giới thiệu về Huế cho du khách. Cảm giác gió mơn man trên mặt, hít một hơi thật sâu để cảm nhận không khí trong lành của Huế ... Huế thật hiền, thật bình yên.

Nhớ các món bánh mang đặc trưng Huế, cái gì cũng bé xíu, xinh xinh. Nhớ lần đầu tiên ăn bánh ở đường Cung An Định, thỏ thẻ gọi mỗi loại bánh 1 cái để ăn thử và nhỏ bán hàng cũng nhẹ nhàng trả lời "dạ ở đây không bán 1 cái, mà bán nguyên khay ạ", mỗi khay chừng chục cái bánh bé xíu ... ăn xong vẫn thòm thèm.

Mến con người Huế trầm tĩnh và hiếu học, một điều cô hai điều trò, mặc dù tuổi cô chỉ bằng một nửa tuổi trò. Mến cô hướng dẫn viên trong màu áo tím ở lần đầu tiên mình vào Huế du lịch, giọng huế nhẹ nhàng dịu dàng như đi vào tâm hồn mỗi du khách, để khi chia tay, lưu luyến bịn rịn không rời. Và cũng mến luôn tiếng 'dạ' của cô bé phục vụ ăn. Dạ rất ngoan khi nghe yêu cầu của khách rồi đi luôn, để khách đợi hoài rồi chưng hửng không biết tiếng 'dạ' ấy nghĩa là thế nào ...

5 năm, năm nào cũng thăm Huế, năm nào cũng có những kỉ niệm đáng nhớ!

Năm đầu tiên, hình như thế, 1 nhóm đến Quảng Trị dạy rồi quay lại Huế hội ngộ nhóm thứ 2 ở bãi biển Lăng Cô. Buổi tối ở Lăng Cô có trò chơi thi cõng người mà chạy. Tội nghiệp bác Phương, thế nào mà phải cõng mình [mập ú ấy mà], mà nhớ hồi đấy, mình còn bị chuột rút trên bờ biển. Mà đêm hôm ấy, sếp còn rủ cả đoàn đi hầm Hải Vân, nhưng đứa nào đứa này mệt rũ. Từ bãi biển Lăng cô, đoàn trở về thành phố Huế, hội ngộ thêm với 1 số người nữa. Lần này, cả đoàn ở một khách sạn gần nhà thờ, sáng nào cũng nghe tiếng chuông nhà thờ gọi các con chiên. Tò mò là tính cố hữu, vậy nên sáng sớm có 5 kẻ lò dò đến dự lễ, ăn bánh thánh của chúa, dạo 1 vòng quanh nhà thờ rồi trầm ngâm suy tư trước dòng chữ "Tình sự và Yêu sống" rồi ngớ người ra vì tội đọc ngược mấy chữ "Tình yêu và Sự sống". Nhớ em Hiền Galaxy, hòa đồng và hát hay, nhớ lần mấy đứa trẻ trẻ nổi hứng đi coi bói. Rị mò bò đến được chỗ thầy thì thầy khóa cửa đi chơi, thế là cả đội thề không xem được bói thì không về, nhất nhất đòi bác taxi gọi về tổng đài xem có chỗ nào coi bói không để cả đoàn thẳng tiến.

Năm thứ 2, cả đoàn ở khách sạn Hương Giang - gần thôn Vĩ Dạ, gần Đập Đá. Người Huế đi ngủ rất sớm, 9h30 cả đoàn kéo đi uống cafe mà phải gọi quán mở cửa phục vụ. Còn nhớ buổi tối ngồi uống cafe bên bờ sông, muỗi đốt chi chít, nhưng hay nhất là ngồi trong quán, nhìn ra đập đá thấy sếp Tùng ngồi xích lô, cả nhóm gọi vẫy rối rít, chả hiểu thế nào cuối cùng cũng đến được cái quán tối mù mù bên bờ sông đó. Năm thứ 2 này là trộn lẫn giữa PIL1 và PIL2, và năm này có câu chuyện huyền thoại bà cụ trên đập đá và anh Hải họa, có chuyến thăm "Đêm Hoàng Cung" cực kỳ vui ... đi ngựa vòng quanh Đại nội nè [tội nghiệp con ngựa bé xíu xịu], nghe nhã nhạc có con lân mẹ đẻ lân con, chơi trò chơi của vua (ném que vào lọ) và cái trò thả thơ kiểu trắc nghiệm khách quan, mà kết luận lại, đáp án thơ của tụi mình hay hơn thơ gốc.

Năm thứ 3, lần này thì khách sạn Trường Giang - đường Đội Cung, nghĩa là ở trung tâm luôn, đi bộ 1 con phố thì chạm phố Tây, đi thẳng thì ra Bến Nghé, đi bộ 1 đoạn thì gặp sông Hương hiền hòa và cầu Trường Tiền với nhịp cầu đổi màu. Đến Huế từ sáng tinh mơ, nghĩa là đoàn có nguyên ngày đi chơi ... và khi có mama Giang trong đoàn thì ... sẽ tưng bừng. Tưng bừng ở đây là chuyến thăm rừng quốc gia Bạch Mã.Mưa ư, mặc áo mưa mà leo núi. Vắt ư, chạy trong rừng thiệt nhanh mà tránh vắt. Năm này toàn dạy PIL2, lớp thứ nhất dạy với chị Chuyên ... no vấn đề. Lớp thứ 2, dạy với em Dung. Lúc lên xe đến lớp mới ngớ người ra, 2 đứa trẻ trẻ mà con bé Dung thì bé như hột mít, trông 2 đứa, chả đứa nào có số có má để hù dọa được cả ... vậy chiến đấu ra răng trong 5 ngày với 1 lớp toàn người nhớn hơn mình. Nhớ ngày thứ hai, 2 chị em ăn sáng rồi quyết định đổi nội dung học 1 cách chớp nhoáng, phải 'oánh' phủ đầu tâm phục khẩu phục trước rồi thì thích nói phương pháp gì thì nói ...chiến thuật hợp lí, học viên hào hứng ... hai cô hí hửng.

Năm thứ 4, lại ở khách sạn Trường Giang ... :D mình với bà Giang lại đóng đô ở phòng 208, nằm y cái giường năm ngoái ... thiệc là hi hữu, hai năm mới có một lần :D Đội CNTT nhà mình cộng thêm cô Ngân Hà và chú Hịch, sau khi kết thúc dạy ở Huế sẽ đi thẳng ra Đà Nẵng chơi ... trên đường thăm hồ Truồi, rủi thay, bởi đến hồ Truồi quá muộn nên chẳng còn thuyền sang thăm Trúc Lâm Thiền Viện. Cả nhóm ngậm ngùi , lên xe thẳng Hội An mà tiến, và tất nhiên, chuyến thăm Cù Lao Chàm đáng nhớ với màn cắm mặt xuống nước biển, chổng mông lên giời ngắm san hô. Gớm, mới đầu xuống cái cano ra Cù Lao Chàm, mình sợ giun sợ dế, đi được 1 đoạn thì khoái quá phi thẳng lên mũi cano mà đứng, hứng nắng hứng gió ...

Năm thứ 5, uh là năm nay nè 2010. Lại tiếp tục ở khách sạn Trường Giang, mình với Giang lần này không ở lại phòng cũ mà được lên tầng :D có view khá là đẹp. Năm nay khác những năm trước, mình thăm Huế vào mùa thu, mùa mà người ta bảo Huế trở nên buồn bã với những cơn mưa dai dẳng, mưa thối đất. Nhưng thật kì lạ, 4 ngày ở Huế, thời tiết thật đẹp, mát mẻ, có mưa, có nắng. Đoàn lại có nguyên ngày ở Huế, kế hoạch thăm hồ Truồi và Trúc Lâm Thiền Viện được mở rộng thêm màn lội suối và ăn cháo cá. Hồ Truồi đẹp, Thiền viện thanh tịnh với sương khói lãng đãng, nước suối trong vắt mát lạnh và món cháo cá kinh hoàng với gạo, cá vừa bắt dưới suối đem luộc lên. Ai nhìn cũng hoảng nhưng vẫn ăn ... hóa ra ăn cũng ngon, cá ngọt và không ai .... bị đau bụng cả :D Lần này thấy yêu cái chỗ ở của mình thế, chỉ cần đi bộ là ra chỗ may quần áo, ra phố bán áo dài rẻ, ra quán bánh ngon, ra vườn hoa cạnh sông Hương mát mẻ .... cái gì cũng đi bộ, làm nản lòng mấy bác xích lô, mời hoài không chịu đi, vừa mời xong thì có bác xích lô khác đi qua thòng cho 1 câu 'tụi này đi Huế nhiều rồi, biết hết rùi, không đi xích lô đâu' .. chán luôn.

Huế với mình như vậy đấy, đầy ắp kỉ niệm, đầy ắp tiếng cười và cũng có những lúc chỉ muốn lang thang một mình. Nếu ai hỏi, còn muốn đi Huế nữa không? câu trả lời của mình sẽ là có mà không cần phải suy nghĩ.

(ảnh sẽ cập nhật sau)

Lại chiện có đạo hay không có đạo?


Sau khi phát hiện ra miềng là đứa cóc theo đạo nào cả ... nguyên đám nhìn miềng như người hành tinh khác. Và sau đó nguyên đám nhào vô chất vấn với thuyết phục.

- Khi mày bị chìm xuồng, có một mình ... mày có kêu cứu chúa trời không?
- Tao gọi ai đó cứu tao, ai đó ở xung quanh.

- Mày không theo đạo hả? Khi có việc tệ hại xảy ra, người theo đạo thiên chúa kêu 'Oh my God', như tao kêu 'Oh my Muslim' ... thế mày kêu gì?
- Somebody in the sky [ý tớ là kêu ôi trời ơi đó mà]

- Tao cũng có 1 người bạn giống mày, nó chỉ tin khi nó nhìn thấy, tao bảo nó: mày có tin Vitamin E,B,... có trong cơ thể mày không? có điện chạy trong đường dây không? Tin hử, thế mày có nhìn thấy nó không...?

- Đạo Hồi giáo của tao tốt lắm, chúa rất rộng lượng, người bảo không được uống rượu vì uống sẽ làm nhiều điều ngu ngốc, không ăn thịt lợn [vì loại này ăn tạp, dirty mày ăn nó mày cũng zậy luôn]...

- .......

Cuối cùng
Mày sẽ phải theo đạo, tao sẽ cưới mày, khi mày là vợ tao, mày sẽ trở thành 1 người đạo Hồi

@_@ đến quả này thì tớ thua luôn...

Anyway, các bạn học của tớ rất vui tính và dễ gần ^_^! Hôm qua vừa có chuyến đi chơi chung với cả lớp [chính xác là 2 lớp - Advanced Software và Advanced Web] .... so enjoy ^^!

Đường đến India

Bài này viết ra, hi vọng nó như 1 phần hướng dẫn để các đ/c nào ở trường CĐSP HN có ý định apply cái học bổng ngắn hạn ITEC của chính phủ Ấn Độ kí kết với Bộ GD, có thể thực hiện các thủ tục nhanh chóng hơn. Nói chung thủ tục hành chính ở Việt Nam: hành là chính, một trong những thứ 'hành' người làm thủ tục, đó là chả hướng dẫn gì cả, làm tới đâu chỉ tới đó ... nhiều lúc lóc cóc mà chẳng được việc, ức chế. Cũng hi vọng là đọc xong đừng có nản mà không làm thủ tục apply đi học nhá. Bài viết này dùng cho thủ tục của các khóa học trong năm 2010 ... có thể ko hoàn toàn chính xác cho các năm sau.

Mềnh ở sân bay Thái Lan, trên đường đến Ấn nha!


Bước 1. Nhận thông tin về các khóa học
- Việc đầu tiên là phải có thông báo của Bộ giáo dục về học bổng ITEC hàng năm đã nhé, xem list các khóa học và các văn bản yêu cầu từ link sau
http://www.moet.gov.vn/?page=1.3&view=2233
- Đọc kỹ các thông tin, và chọn khóa học mình mong muốn

Bước 2: Làm hồ sơ (hồ sơ gồm cái gì thì trong link kia có hết gòi)
- Sau khi chọn được khóa học và thời gian thích hợp, viết 1 cái đơn xin đi học, đệ trình lên các cấp quản lý của mình như tổ trưởng, trưởng khoa/trưởng đơn vị ... rồi gửi lên phòng Tổ chức [chú Hiền] để duyệt, mọi cấp ok thì sẽ chuyển lên hiệu trưởng kí quyết định cho nộp hồ sơ xin đi học. Khi có sự đồng ý của hiệu trưởng, phòng tổ chức sẽ ra 1 công văn cử đi học (ghi rõ khóa học và thời gian) --> hoàn thành 1 văn bản trong hồ sơ tiếng việt.
- Tự in và điền thông tin vào Phiếu đăng ký đi học tại nước ngoài theo mẫu và Bản cam kết theo mẫu
- Mượn quyết định tuyển dụng biên chế hoặc hợp đồng từ phòng tổ chức, photo sao y bản chính ngay tại trường mình [xin chữ ký sao y bản chính của chú Đồng]. Làm luôn 5 bản đi cho lành, bít đâu còn dùng vào lúc khác ^^!
Vậy là hoàn thành xong hồ sơ tiếng việt, song song đó thì làm luôn hồ sơ tiếng anh

- 02 application form theo mẫu quy định, tờ cuối cùng trong form cần có chữ ký của hiệu trưởng, nhớ xin luôn chữ ký của hiệu trưởng khi ký đồng ý vào cái đơn xin đi học ở trên kia, rồi sang văn thư xin dấu má.
- Dịch công chứng bằng tốt nghiệp đại học/cao học và bảng điểm, bằng tiến sĩ (nếu có)
- Dịch công chứng giấy khai sinh
2 cái trên ra ngay Trần Đăng Ninh mà làm dịch vụ công chứng, 1 ngày sau lấy. 50K 1 bản dịch ... nói chung là tốn khoảng 200K cho vụ này đó
- Giấy khám sức khỏe theo mẫu quy định (tiếng anh): 2 bản nhé, như tớ là nhờ đ/c Hà Giang xin dùm luôn :D
- Photocopy các trang cần thiết của hộ chiếu phổ thông còn giá trị sử dụng để đi học (nếu có).
(Lấy mẫu các văn bản liên quan trên trang tại website: www.vied.vn hoặc www.moet.gov.vn).

Bước 3: Nộp hồ sơ lên Bộ giáo dục
- Sau khi hoàn thành đầy đủ tất cả các giấy tờ trên, sắp xếp đúng theo thứ tự yêu cầu, để vào trong 1 cái hồ sơ, nộp hồ sơ lên Cục đào tạo với nước ngoài 21 Lê Thánh Tông. Có thể nộp ở văn phòng 1 cửa hoặc nộp cho Ms Tuyết Lan.
Không phải nộp lệ phí nộp hồ sơ, nhưng các đồng chí muốn nhanh gọn mát mẻ thì nhớ kèm thêm phí bôi trơn nhớ :D [100 - 200k]
- Sau khi nộp hồ sơ xong thì chờ đợi duyệt hồ sơ, nếu ok thì hồ sơ sẽ được chuyển sang Đại sứ quán Ấn Độ
Nếu ok, Đại sứ quán Ấn Độ sẽ gọi điện hẹn đến phỏng vấn [người làm trực tiếp việc này là Ms Tuyết - nhiệt tình và nhẹ nhàng ^^!]

Bước 4: Phỏng vấn
- Phỏng vấn thì đơn giản thui. Sẽ có 3 người phỏng vấn 2 Ấn Độ và 1 Việt Nam (Ms Tuyết). Tiếng anh Ấn thì hơi khó nghe, nhưng các đồng chí cứ bình tĩnh, quan trọng là họ xem phản ứng tiếng anh của mình thế nào, nghe hiểu và nói được [còn đúng ý họ hay không cóc quan trọng ... he he vụ không đúng ý thì hỏi em Tâm - KLF nhá]
- Nếu ok thì họ sẽ yêu cầu mình về nhà viết 1 bài essay ngắn gọn, thường thì dạng mục đích của khóa học, hữu ích gì cho mình sau này .... hoặc 1 vài topic khác, sau đó gửi qua mail cho họ
(đấy là đợt phỏng vấn của tớ và Tâm là như vậy, nhưng mỗi đợt phỏng vấn nó lại khác 1 tý về cái bài essay này, lúc thì cóc cần viết, lúc thì về nhà viết như bọn tớ, lúc thì viết ngay tại trận :D)
- Sau đó thì chờ đợi tiếp [vì ĐSQ Ấn Độ sẽ gửi hồ sơ của những người được duyệt qua bên Ấn Độ để họ duyệt].

Bước 5: Công hàm và đơn xin đi học
- Khi bên Ấn Độ ok, ĐSQ sẽ gửi 1 công hàm về cho Bộ giáo dục, theo lý là Bộ giáo dục sẽ gửi về trường theo đường công văn, dưng mà như thế thì chậm lắm. Nên tớ với em Tâm, thi thoảng gọi điện cho Tuyết hỏi, khi biết công hàm đã về thì gọi cho chị Tuyết Lan và lên lấy trực tiếp luôn.
- Chị Lan sẽ in cho mỗi người 1 công hàm và 1 đơn xin đi học
- Yêu cầu: dịch công hàm sang tiếng việt (2 bản), điền vào đơn xin đi học rồi nộp lại cho chị Tuyết Lan (cục đào tạo với nước ngoài) rồi ngồi chờ giấy triệu tập của Bộ.

Bước 6. Xin các quyết định và làm visa
- Theo lý là giấy triệu tập sẽ gửi theo đường công văn, nhưng tớ và em Tâm lại thi thoảng gọi điện cho cho chị Lan để hỏi, sau đó lên thẳng Cục đào tạo với nước ngoài để lấy giấy triệu tập (mỗi người 2 bản)
- Sau khi có giấy triệu tập, về phòng Tổ chức trình và xin 1 công văn gửi Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội + Sở nội vụ để xin quyết định cho đi học của Ủy ban nhân dân thành phố (vì trường mình thuộc Ủy ban nhân dân thành phố HN mà)
- Công văn này lý ra là do phòng HCQT gửi lên Sở Nội Vụ, dưng mà bọn tớ xin tự đi gửi ... Lên Sở Nội Vụ ở 18B Lê Thánh Tông, nộp ở Phòng Đào tạo, bồi dưỡng và quản lý công chức, viên chức [cụ thể hơn là nộp cho chị Hoàng, ngày xưa là giáo viên khoa Ngoại ngữ trường ta đó], giấy tờ gồm có: công văn cử đi học của phòng Tổ chức + quyết định viên chức/hợp đồng + thông báo 190 của Bộ giáo dục về chương trình học bổng hiệp định với Ấn Độ [in bản có dấu của bác Vang]. Phòng sẽ xem xét và làm quyết định, xin chữ ký của thành phố ... Sau khi nhận được quyết định của Thành phố, công chứng làm vài bản, 1 bản gửi phòng Tổ chức để phòng Tổ chức ra quyết định cho đi học (để quản lý nội bộ); 1 bản gửi lại Cục đào tạo với nước ngoài, để xin quyết định cử đi học của Bộ giáo dục.
- Trong khi đó thì liên lạc với Tuyết ở ĐSQ để hẹn gặp làm visa, giấy tờ nộp gồm có: bản đăng ký xin visa theo mẫu [trên site của đsq Ấn]; passport, viết 1 lá thư confirm với ĐSQ là đồng ý tham gia khóa học.

Hoàn thành được mớ giấy tờ đó là xong :D chỉ chờ visa và vé máy bay của ĐSQ là đi thôi, khi có quyết định của Thành phố, thì có thể làm thêm thủ tục xin hộ chiếu công vụ [làm cũng được mà ko làm cũng ko sao] .Trong khi làm các thủ tục giấy tờ đó thì chuẩn bị đồ đạc lên đường là vừa :D.

Điện thoại của MS Tuyết [ĐSQ Ấn Độ] và MS Tuyết Lan [Cục đào tạo với nước ngoài] ... nếu ai cần thì hỏi Hằng hoặc Tâm, vì là thông tin cá nhân nên không tung lên blog được.

Hix, viết xong đọc lại thấy chóng mặt quá ... đoạn thủ tục về sau em Tâm đang làm hộ tớ, tớ không chờ được qđ của thành phố và của Bộ, có visa và vé máy bay là đi luôn :D tớ đi ngủ đây ... hix hix

The first day of my journey

Ngày đầu tiên trong chuyến đi tới Ấn Độ và lần đầu tiên mình ra nước ngoài 1 mình ... tỉnh như không, chả run rẩy gì [đồ rằng tâm trạng đó là điếc mà không sợ súng đấy]. Vừa mới yên vị trên chuyến bay TG 561, thì cũng 1 cô/chị bắt chuyện làm quen [dòm trẻ nên tớ gọi bằng chị, dưng mà sang Ấn Độ gặp con rể chị ý ra đón thì tớ gọi bằng anh :D ổng gọi tớ bằng em]. Chị ý kiu là lần đầu tiên sang Ấn thăm con gái sinh em bé, đi 1 mình nên cả nhà lo lắng, phải hỏi nhà bán vé xem có ai người Việt sang cùng không để đi cùng. Thế là tớ không đi 1 mình sang Ấn nữa, mà đã có bạn đồng hành :D

Tớ transit ở Thái 5h, gọi là sân bay ở Bangkok nhá, chứ cái tên loằng ngoằng tớ chả nhớ được ... Đi vòng vòng ở cái khu vực waiting đó mới thấy Việt Nam nhà miềng còn phải cố nhiều lắm mới mong bắt kịp chớ đừng nói tới vượt qua Thái. Sân bay rộng tới mức thường xuyên có dạng băng chuyền tự động để người ta khỏi phải đi bộ, tớ check cái Gate E10 của tớ, đi mỏi cẳng mới tới nơi đó. Waiting Area dành cho những người transit là 1 khu thương mại cao cấp rất sầm uất và rộng rãi ... tầng 2 và tầng 4 là chỗ có thể vào wifi miễn phí, nhưng chỉ được 15 phút thôi nhá. Để vào được wifi miễn phí thì cần chạy ra chỗ Airport Information ghi tên, quốc tịch rồi nó sẽ cho 1 tờ giấy có user/pass để vào. Nếu không có lappi thì cần có tiền xu của Thái để có thể gọi điện vào mạng ở các máy công cộng, chỗ đổi tiền USD sang Thái thì đầy rẫy.

[Image]

Bữa lửng trưa của tớ là 1 món mì trộn của Thái, rất ngon ^^! Giá hơi chát tý 200 Bath + 14 Bath VAT, zậy là khoảng 7$ ~ 130K ... Ăn xong thì vòng vòng các nơi rùi tiến ra Gate E10 để lên máy bay. Kinh nghiệm: trước giờ ra may bay 1h30 phút nhớ check lại cổng, vì có thể nó đổi cổng ra máy bay ... cái sân bay rộng như thế, check muộn sợ chạy ko kịp ra đâu ^^!
[Image]
(click vào ảnh để xem ảnh lớn hơn ^^!)

Lần này đi Thai Ariway, dịch vụ tốt, mỗi tội mình ko ăn được nhiều ... đồ ăn nóng, có kèm rượu vang ... trong lúc ăn thì mời thêm trà, cafe, nước cam, rượu, thêm bánh mì ... cuối chuyến bay còn tặng mỗi người 1 đóa hoa lan để gài áo nữa chớ :D

Theo đúng lịch trình, 20h55 (giờ Ấn) tớ đến sân bay Gandi ... chờ lấy hành lí lâu lắc, vì loại hành lí transit như tớ ra gần cuối cùng [có mấy dãy lấy hành lí, nhớ dòm số chuyến bay trên bảng điện tử nhé]. Chia tay chị Lan và anh con rể + 1 bác nào đó ở đại sự quán VN ở Ấn, tớ gặp được đ/c ra đón và về đến khách sạn ParkLand ở khu Kailash.






Bữa sáng là buffet (từ 7h30 - 10h00), dân Ấn Độ ăn muộn thì phải, 8h tớ mò xuống ăn sáng mà vắng hoe, tớ là người măm đầu tiên luôn. Sau khi ăn sáng, tớ tản bộ 1 vòng xung quanh khách sạn, xem Kailash Colony nó ra răng ... có vẻ như khu ngoại ô, đường vắng ... thời tiết mát mẻ nên tản bộ cũng rất okie. Đi một hồi mới phát hiện ra là dân Ấn giống Anh, đi ngược so với nhà mình ...





Chắc là chiều tớ mới tới chỗ học, hi vọng là gần gần thôi, chứ tớ nhìn cái xe bus của nó, hơi hoảng à nha ^^!

Phong thủy - số điện thoại

Nghịch ngợm vớ vẩn xíu thôi nà!


**********
1. Âm dương tương phối:
Âm dương là hai khái niệm để chỉ hai thực thể đối lập ban đầu tạo nên toàn bộ vũ trụ. Ý niệm âm dương đã ăn sâu trong tâm thức người Việt từ ngàn xưa và được phản chiếu rất rõ nét trong ngôn ngữ nói chung và các con số nói riêng. Người xưa quan niệm rằng các số chẵn mang vận âm, các số lẻ mang vận dương.

1.1. Dãy số có 6 số mang vận âm, 4 số mang vận dương. Số lượng số mang vận âm dương khá cân bằng, dãy số đạt được hoà hợp âm dương, rất tốt.
1.2. Thân chủ sinh năm xyz, thuộc tuổi Âm Nữ. Dãy số này vượng âm, sử dụng cho thân chủ mang tính âm, gây tình trạng thiên lệch, không tốt.
1.3. Đánh giá điểm Âm dương tương phối: 8 / 25


2. Ngũ hành bản mệnh:
Theo triết học cổ Trung Hoa, tất cả vạn vật đều phát sinh từ năm nguyên tố cơ bản và luôn luôn trải qua năm trạng thái được gọi là: Mộc, Hỏa, Thổ, Kim và Thủy. hay còn gọi là Ngũ hành. Học thuyết Ngũ hành diễn giải sự sinh hoá của vạn vật qua hai nguyên lý cơ bản Tương sinh và Tương khắc trong mối tương tác và quan hệ của chúng.
Ngũ hành của dãy số không sinh không khắc với ngũ hành của thân chủ, chấp nhận được.
Đánh giá điểm Ngũ hành bản mệnh: 14 / 30
3. Cửu tinh đồ pháp:
Chúng ta đang ở thời kỳ Hạ Nguyên, vận 8 (từ năm 2004 - 2023) do sao Bát bạch quản nên số 8 là vượng khí. Sao Bát Bạch nhập Trung cung của Cửu tinh đồ, khí của nó có tác dụng mạnh nhất và chi phối toàn bộ địa cầu.

3.1. Trong dãy số cần biện giải có số 8. Dãy số nhận được vận khí tốt từ sao Bát Bạch.
3.2. Đánh giá điểm Cửu tinh đồ pháp: 5 / 5


4. Hành quẻ bát quái:
Theo lý thuyết Kinh Dịch, mỗi sự vật hiện tượng đều bị chi phối bởi các quẻ trùng quái, trong đó quẻ Chủ là quẻ đóng vai trò chủ đạo, chi phối quan trọng nhất đến sự vật, hiện tượng đó. Bên cạnh đó là quẻ Hỗ, mang tính chất bổ trợ thêm.
4.1. Quẻ chủ: quẻ chủ của dãy số là quẻ số 37 Phong Hỏa Gia Nhân (家人 jiā rén). Quẻ kết hợp bởi nội quái là Ly và ngoại quái là Tốn
Ý nghĩa: Đồng dã. Nảy nở. Người nhà, gia đinh, cùng gia đình, đồng chủng, đồng nghiệp, cùng xóm, sinh sôi, khai thác mở mang thêm.
Quẻ chủ mang điềm cát, rất tốt.


Quẻ chủ
(Quẻ số 37)

101011
Phong Hỏa Gia Nhân (家人 jiā rén)
4.2. Quẻ Hỗ: Quẻ Hỗ được tạo thành từ quẻ thượng là các hào 5,4,3 của quẻ chủ, quẻ hạ là các hào 4,3,2 của quẻ chủ.
Đây là quẻ số 64| Hỏa Thủy Vị Tế (未濟 wèi jì). Quẻ kết hợp bởi nội quái là Khảm và ngoại quái là Ly
Ý nghĩa: Thất dã. Thất cách. Thất bát, mất, thất bại, dở dang, chưa xong, nửa chừng.
Quẻ hỗ không phân định rõ cát hung, có thể chấp nhận được
Quẻ hỗ
(Quẻ số 64)

010101
| Hỏa Thủy Vị Tế (未濟 wèi jì)
4.3. Đánh giá điểm Hành quẻ bát quái: 25 / 30
5. Quan niệm dân gian:
5.1. Tổng số nút của dãy số: 6 - Số nước bình thường
5.2. Các quan niệm dân gian:
- Chuỗi tận cùng dạng phép tính nhân (6 x 8 = 48), dễ nhớ, số đẹp.
5.3 Đánh giá điểm Quan niệm dân gian: 5 / 10

KẾT LUẬN:
Tổng điểm là 57 / 100
Bạn đang sở hữu một số tương đối đẹp, nhưng sẽ tốt hơn nếu bạn thử một số khác !

Happy New Year - 2010 !

Chúc mọi người một xuân mới ....
..................
Hạnh phúc thăng hoa
Công thành danh toại
Phúc lộc trường tồn
Vạn sự như ý !



Xuân mới - may mắn và yên vui
Happy New Year

Avatar !

Vừa xem Avatar 3D về :x 110k/1 vé trên Mega Vincom, giá hơi chát nhưng đáng đồng tiền bát gạo. Phim thể hiện đúng chất James Cameron: Kịch bản đơn giản nhưng vẫn cuốn hút, thi thoảng điểm vài tình tiết hài hước và kỹ xảo thì vô đối. Phải nói là mê mẩn như lạc vào tiên cảnh :D ... Muốn đi coi lại qué !

Super link tinh !

Nghỉ tết có khác, lười biếng ... ngủ nướng, thức khuya ... nói túm lại là trác táng, sống hơi bị vô kỷ luật :D Tết, nghỉ 2 tuần, mà cứ tưởng là nghỉ 2 tháng, dự định dự kiến mình làm cái này làm cái kia ... nhưng toàn dự dự và dự .... chứ đã bắt tay làm được cái chi đâu!

Sáng nay vừa mua 1 em chuột lazer của logitech, để thay thế em chuột lúc nhạy lúc không của mềnh, gớm, khai trương bằng cách mở photoshop ra, tính làm mấy cái art sến sịa, cuối cùng phát hiện ra mềnh lụt nghề rồi, chỉnh ảnh blend màu ... kỹ năng kỹ xảo chạy đằng nào rồi, tắt photoshop, đi ngủ ... 1 trong cái đám dự của mềnh là có màn photoshop này đới !


Đi ngủ hay xem bóng đá :D thôi đã hoang tàng thì hoang tàng luôn, đi coi bóng đá nào :D

Tứ nữ đồng chu, Trương lang hữu mộng


Dưới đây là bài viết về 1 trích đoạn trong phim Tân Ỷ Thiên Đồ Long Ký - 2009, giấc mộng "giữa ban ngày" của Trương Vô Kỵ, mềnh đọc thấy hay quá nên xin phép mang về blog lưu trữ. Tác giả: Ajlovelylady@dienanh.net – Post trong topic “Tân Ỷ Thiên Đồ Long Ký – 2009” . Bài viết bình luận về giấc mơ được lấy cả 4 vợ Mẫn, Nhược, Ly, Chiêu của Trương Vô Kỵ. Trước hết mời bà con cô bác xem trích đoạn này rồi đọc bình luận nhé :D



Giấc mộng "ban ngày" của chàng Trương, đúng là "tứ nữ đồng chu, Trương lang hữu mộng". Giấc mơ này trước giờ chưa có bản nào quay, duy bản này "chơi nổi", mà cũng nổi thật vì nguyên tác có nói kỹ càng giấc mơ tròn méo ra sao đâu. Ở đây, 4 nàng mỗi người 1 vẻ và thái độ của Vô Kỵ cũng khác hẳn. Hình ảnh đầu tiên xuất hiện là Mẫn, sau đó lần lượt là Nhược, Ly, Chiêu. Quan trọng là, 4 nàng chỉ mỗi mình Nhược trong lần hiện ra đầu tiên trùm khăn, 3 nàng kia không có, có thể nói rằng đó chính là hình ảnh Nhược lúc này trong lòng Kỵ, mông lung, ko rõ ràng; Nhược mà Vô Kỵ biết, có lẽ mãi chỉ dừng lại ở Hán Thủy mấy năm về trước mà thôi.

Lại nói ở đây, khi hình ảnh tân nương xuất hiện, thì đồng thời cũng có hình ảnh các nàng trong trận “rơm” đại chiến [tình tiết xảy ra ở mấy phút trước]. Hình ảnh của Mẫn là lúc đang ném rơm, biểu cảm tức giận, nhưng lại không gây thương tổn gì được cho ai, hình ảnh đó có vẻ nói lên trong lòng Vô Kỵ lúc này Mẫn như 1 cô gái nhỏ, không nguy hiểm, thậm chí còn đáng yêu. Còn Nhược thì ngược lại, hình ảnh hiện lên là lúc đánh lén, biểu cảm lại âm hiểm, cứ như 1 chiêu muốn lấy mạng, có phần đáng sợ. Hình ảnh của Tiểu Chiêu là lúc khuyên can trong bất lực, giống 1 đứa em nhỏ, còn Ân Ly là lúc mê sảng, cũng ko có gì để nói (tạm thời là AJ chưa biết nói gì ) cho nên nói Mẫn Nhược trước vậy.

Đó là hình ảnh, còn cách xưng hô cũng có vấn đề. Mẫn trước sau đều gọi Trương Vô Kỵ, Nhược từ Vô Kỵ ca ca chuyển thành Trương Vô Kỵ. Mẫn tỏ ra hoàn toàn bình đẳng, và trước sau như một. Nhược thì không những xưng hô thay đổi, ngữ khí cũng từ dịu dàng chuyển sang gằn giọng, dự báo cái gì đây? Lời thoại của 2 nàng đều không nhiều nhưng với Mẫn, từ đầu không hề quay Vô Kỵ, mà chỉ đặc tả Mẫn, nhưng hành động Vô Kỵ đặt tay lên mặt Mẫn và chuyển biến ánh mắt của Mẫn, có thể cảm nhận được là Vô Kỵ đang cười, cho đến khi Mẫn cắn, thì mới quay Vô Kỵ, đó là nét mặt hoảng hốt, còn Mẫn thì cười đầy...tinh quái. Xứng danh yêu nữ

Đối với Nhược, Vô Kỵ ban đầu cười, sau đó, Nhược thay đổi sắc mặt, Vô Kỵ cũng thay đổi. Có thể thấy, cả với Mẫn và Nhược, Vô Kỵ đều dùng biểu cảm hoảng-sợ để kết thúc cảnh mộng. Nhưng, với Mẫn là hoảng hốt, kiểu như bị giật mình, trong mắt dường như đang hỏi "tại sao nàng cắn ta", kết hợp với hình ảnh trong "ném rơm", thì cái cảm giác mà Mẫn đem lại cho Vô Kỵ chỉ dừng lại ở hoảng hốt, đại loại kiểu...không biết sao nàng làm thế, nhưng không hại người, và chàng cũng không sợ, nàng chỉ là tiểu yêu nữ chứ không phải là đại ma đầu.

Còn Nhược thì biểu cảm lại ở mức kinh sợ, kinh ngạc và nối tiếp là sợ hãi. Nhược không...cắn người như Mẫn, nhưng chỉ với một cái hất mặt đã đủ khiến Vô Kỵ từ cười sang sợ hãi, kết hợp với hình ảnh "đánh lén", thì Nhược mang đến cho Vô Kỵ không những là cảm giác mông lung khó nắm bắt, lại còn có chút... không an toàn. Nói thêm, Mẫn khiến Vô Kỵ hốt hoảng là hành động cắn, còn Nhược thì thay đổi nét mặt khiến Vô Kỵ phải kinh sợ, một có vẻ như hại người nhưng thực tế lại không hại người, một có vẻ vô hại nhưng lại hại đc người.

Hai cảnh tượng của 2 nàng phần nào biểu đạt thái độ của Vô Kỵ, cái cảm giác của Vô Kỵ đối với 2 nàng, cũng phần nào dự báo tương lai sắp đến.

Với Ly, xưng hô từ A Ngưu ca ca -> Trương Vô Kỵ -> A Ngưu ca ca, có thể thấy, Trương Vô Kỵ mà nàng muốn nói đến là Vô Kỵ trong lòng nàng, còn Vô Kỵ trước mắt, là Vô Kỵ hay A Ngưu ca ca? Biểu cảm của Kỵ cũng thay đổi nhiều. Trước khi Ly xuất hiện. Kỵ đang đối mặt với với sự sợ hãi trước mặt Nhược, Ly vừa xuất hiện, cái sợ hãi lập tức biến thành hơi cau mày, đau lòng có và khó xử cũng có. Khi Ly nói đến câu " huynh cắn muội ở Hồ Điệp cốc", Kỵ cúi mắt xuống, đó là hành động của day dứt, giống như mình đã có lỗi với 1 ai đó.

Lần thứ 2 Kỵ ngước lên, biểu cảm lúc này dần chuyển sang xót xa, có 1 chút bất lực. Tại sao lại bất lực? Vì cắn đã cắn rồi, vết sẹo đó cũng đã hại Ân Ly đau cả đời, đã khiến Ân Ly đi tìm Vô Kỵ cả đời, chàng đâu làm gì đc. Kỵ day dứt vì nỗi khổ của Ân Ly, cũng ứng với bản chỉnh sửa mới, đoạn Kỵ thổ lộ chân tình ở hồi kết nói về Ân Ly có thêm 1 câu là " ta đồng tình với sự si tình của muội ấy". Về Ân Ly, từ đầu đến cuối đều là biểu cảm đau lòng, mắt ngấn lệ, số phận bi ai của nàng ám ảnh cả trong giấc mơ. Phải nói đến 1 điều, hình ảnh Ly trong nhà rơm hiện lên trong giấc mơ, là lúc nàng với tay gọi Trương Vô Kỵ. Hình ảnh "với tay" đó hoàn toàn ứng với câu thoại " càng lúc càng xa". Biểu cảm cuối cùng của Vô Kỵ khi nhìn Ân Ly dần xa, phần không rõ là xót xa, đau lòng hay bất lực, nhưng chàng cũng chỉ đứng đó nhìn Ân Ly xa dần, "càng lúc càng xa", dự báo được cái tương lai gần sắp xảy đến với Ân Ly. Và cảnh mộng với Ân Ly cũng là cảnh mộng duy nhất mà Vô Kỵ không hề cười 1 lần nào cả.

Về Tiểu Chiêu, xưng hô với Vô Kỵ từ Trương công tử -> Giáo chủ ca ca, xưng hô đầu tiên là tôn trọng, xem bản thân là 1 người hầu đúng nghĩa, còn công tử thì luôn ở trên cao; nhưng giáo chủ ca ca lại thêm 1 phần thân thiết, gần gũi, Vô Kỵ đối với Tiểu Chiêu nhiều lúc hệt như 1 ca ca mẫu mực. Thế nhưng, trước ca ca lại thêm vào "giáo chủ", tuy gần gũi, nhưng vẫn có 1 cái cảm giác Tiểu Chiêu luôn đặt chàng ở trên cao, còn nàng luôn ở dưới thấp. Hình ảnh hiện ra trong giấc mơ là lúc Tiểu Chiêu khuyên can Triệu Chu bất thành. Hành động khuyên can này ko hoàn toàn vì Triệu Chu, mà phần lớn là vì Vô Kỵ, vì 2 nàng kia tiếp tục đánh thì Vô Kỵ ở giữa sẽ thiệt thòi. Nhưng Tiểu Chiêu không can đc Triệu Chu, chỉ đành ở dưới hét lên " đừng đánh nữa". Hình ảnh thế này hiện ra, cho thấy trong lòng Vô Kỵ, Tiểu Chiêu vẫn như 1 đứa em nhỏ, đơn thuần, không có tâm kế. Cảnh mộng của Tiểu Chiêu là cảnh mà Vô Kỵ mỉm cười nhiều nhất, cười rất thoải mái. Tiểu Chiêu nói với Vô Kỵ " muội bằng lòng hầu hạ giáo chủ ca ca suốt đời ", kết hợp với hình ảnh "khuyên can", vậy thì, có 1 người con gái nhỏ nhắn tôn trọng mình, bằng lòng hầu hạ mình, hỏi sao Vô Kỵ ko thoải mái? So với cảnh mộng của 3 nàng kia, người thì cắn, người thì trừng mắt hất mặt, người thì hai mắt ngấn lệ, thì Tiểu Chiêu luôn mỉm cười, vậy thì Vô Kỵ có thể không cười, không vui lòng sao? Trong nụ cười của Vô Kỵ, rõ ràng luôn có bóng dáng của 2 chữ thân tình, và cũng có 1 chút yêu mến, như yêu mến 1 đứa em nhỏ khả ái đáng yêu.

Đã bàn xong về hình ảnh của giấc mộng này rồi, lần sau chuyển sang lời thoại của 4 nàng vậy, thoại của 4 nàng ở đây đặc biệt thú vị. Lần trước phần hình ảnh nói Mẫn Nhược trước, lần này về phần lời thoại sẽ nói Chiêu Ly trước.

Đầu tiên là Ân Ly. Như đã nói, trong giấc mộng này thoại của nàng dài nhất, và cũng bi thương nhất. Thoại của Ân Ly bắt đầu bằng 1 câu hỏi " huynh còn nhớ...", câu hỏi đó có thể là Ân Ly hỏi, và cũng có thể là phản ánh tâm trạng của Vô Kỵ, bởi vì đó chính là ấn tượng sâu sắc nhất của Vô Kỵ đối với Ân Ly. Tiếp theo đó là những lời bộc bạch, nhưng những lời đó, là Ân Ly muốn nói với Vô Kỵ sao, hay đúng hơn là nói với "đại Trương Vô Kỵ"? Điểm lại lời bộc bạch của Ân Ly, từ "vết thương này tới nay vẫn còn đau" rồi " hại muội đau cả đời" " hại muội tìm huynh cả đời", thì có lẽ, nàng nói những lời này cho "đại Trương Vô Kỵ" đã thành ma ở âm ty, "đại Trương Vô Kỵ" mà nàng tưởng rằng đã chết, chứ không phải "đại Trương Vô Kỵ" đang ở trước mặt nàng. Thoại của Ân Ly kết thúc bằng câu " muội bằng lòng phế đi công phu Thiên Thù Vạn Độc Thủ, hầu hạ huynh", đây cũng là điểm tương đồng giữa thoại của Ân Ly và Tiểu Chiêu

Thoại của Tiểu Chiêu ngắn hơn Ân Ly, và không bắt đầu bằng câu hỏi mà trực tiếp hơn nhiều. Thế nhưng, giống như Ân Ly, Tiểu Chiêu cũng dùng 1 câu tương tự để kết thúc " muội bằng lòng hầu hạ giáo chủ ca ca suốt đời". Tiểu Chiêu và Ân Ly đều mong muốn có thể ở bên "hầu hạ" Vô Kỵ, bất luận là Vô Kỵ ca ca hay giáo chủ ca ca.

Tuy nhiên, giữa Ân Ly và Tiểu Chiêu lại có 1 sự khác biệt nhỏ. Ân Ly trước khi nói "hầu hạ" có nói " Vô Kỵ ca ca, huynh đừng đi", có thể thấy nàng đang dần cách xa Vô Kỵ, xa Vô Kỵ trong hiện thực và xa cả Vô Kỵ trong lòng nàng; "càng lúc càng xa", Vô Kỵ trong hiện thực nàng không nắm bắt đc, nàng không biết đó là Vô Kỵ, chỉ biết đó là A Ngưu ca ca, Vô Kỵ trong lòng nàng, mãi mãi chỉ là ảo ảnh, dù đẹp nhưng không sao với tới được. Còn Tiểu Chiêu, trước câu nói kia là " dù huynh đi đến đâu đều phải đưa muội theo". Tiểu Chiêu không những muốn ở bên hầu hạ giáo chủ ca ca, nàng còn khẳng định rất rõ cái giá trị trong hiện thực của mình. Giáo chủ ca ca của nàng là hiện thực, cho nên không " càng lúc càng xa" mà có thể "đưa nàng theo" mọi lúc mọi nơi. Đây là điều mà Ân Ly mãi mãi không có được.

Bây giờ đến Chỉ Nhược. Thoại của Nhược khá đơn giản, nhưng lại phản ánh rõ thái độ trong tình yêu của Nhược đối với Kỵ. "Vô Kỵ ca ca, trong lòng huynh chỉ có thể có một mình muội", lời này quả thật rất xác đáng, người con gái nào mà không muốn mình là duy nhất trong tim người yêu, nhất là 1 cô gái thời xưa như Nhược. Vấn đề nảy sinh vào vế thứ hai " không được phép có người thứ hai". Vế này thoạt đầu cũng bình thường, chỉ bổ nghĩa cho vế thứ nhất, "chỉ có thể có một" thì tất nhiên sẽ không có "người thứ hai", nhưng, mấu chốt của cả câu lại nằm ở ba chữ " không được phép". Có gì đó không ổn ở chỗ này, đây là 1 cụm từ diễn tả sự cho phép, của 1 kẻ trên, kẻ nắm quyền cho phép người dưới, là 1 sự cấm đoán mang ý mệnh lệnh rất cao. Chỉ 3 chữ đó thôi đã thấy rõ tâm thái của Nhược trong tình yêu này, nàng có yêu Vô Kỵ, chắc chắn, nàng cũng mong mình là người duy nhất, nhưng, nàng lại muốn áp đặt Vô Kỵ theo ý mình, nàng muốn Vô Kỵ thuận theo mình, hoàn toàn không để ý đến cảm giác của Vô Kỵ.

Cuối cùng là Mẫn. Thoại của Mẫn cũng ngắn tương đương với Nhược, và cũng vô cùng trực tiếp. Nếu Nhược, Chiêu, Ly chỉ dùng lời nói, thì Mẫn lại dùng hành động "cắn" để biểu thị cái nguyện vọng của nàng, thể hiện nàng là cô gái dám yêu dám hận. Mẫn khác với Chiêu Ly, nàng không muốn "ở bên hầu hạ", nàng cũng giống Nhược, muốn mình là người con gái trong lòng Vô Kỵ, nhưng cái cách nàng muốn mình sống trong lòng Vô Kỵ lại khác hẳn. Điều nàng muốn là Vô Kỵ " mãi mãi nhớ đến nàng", chỉ là "nhớ" chứ không phải ở bên hay là "người duy nhất". Điều này cũng phù hợp với hoàn cảnh của Kỵ Mẫn, giáo chủ quận chúa, có thể có kết quả sao? Vì vậy Mẫn mong Vô Kỵ nhớ đến mình. Và, so với 3 nàng kia, cái mà Mẫn mong muốn không phải là suốt đời mà là "mãi mãi". Mãi mãi là bao lâu? Không ai biết, có thể là suốt đời, cũng có thể là lâu hơn nữa.

Ở đây lại có sự khác biệt giữa chủ động và bị động trong thoại của 4 nàng. Chiêu Ly mong muốn đc hầu hạ Vô Kỵ, nhưng họ có từng hỏi Vô Kỵ đồng ý hay không chưa? Một người khiến Vô Kỵ day dứt, một người khiến Vô Kỵ yêu mến, liệu Vô Kỵ có sự chọn lựa nào khác ngoài cái gật đầu. Vô Kỵ là người chỉ nhớ cái tốt của người khác, không nhớ cái xấu của người khác, vì vậy, dù là chàng muốn cự tuyệt chàng cũng sẽ đồng ý với 2 nàng Chiêu Ly, cho nên, với 2 nàng Vô Kỵ ở cái thế không chủ động.

Nhược lại hoàn toàn khác. Đối với nàng, Vô Kỵ chỉ có một con đường đó là phục tùng. Từ đầu đến cuối, Nhược không thể hiện 1 chút gì cho Vô Kỵ, chỉ có " huynh chỉ có thể có một mình muội", chỉ có nhận mà ko cho. Vì vậy đối với Nhược, Vô Kỵ hoàn toàn rơi vào bị động tuyệt đối. Còn Mẫn, nàng đầu tiên cắn Vô Kỵ, 1 người cắn và 1 người bị cắn, chủ động và bị động dường như rất rõ ràng. Nhưng ở vào vế sau "là để huynh mãi mãi nhớ đến muội", 1 vết cắn có thể khiến người ta nhớ mãi ko? Vô Kỵ chỉ bị cắn, chứ ko bị ép buộc ý nghĩ tâm tư. Vậy thì, chàng nhớ hay ko nhớ đó là do chàng, Mẫn chỉ cho chàng 1 "dấu ấn" để chàng có cái để nhớ, chủ động và bị động giờ lại đảo lộn, 1 người nhớ và 1 người đc nhớ. Vô Kỵ thoạt đầu là bị động, nhưng sau đó lại thành chủ động, Mẫn luôn để Vô Kỵ chủ động trong tâm tưởng suy nghĩ, nàng chỉ đưa ra 1 mong muốn, và cũng mong Vô Kỵ thực hiện, nhưng thực hiện hay không vẫn do Vô Kỵ quyết định, và dù là cự tuyệt hay đồng ý thì Mẫn cũng không ép buộc chàng. Vô Kỵ đã cự tuyệt cái cắn của Mẫn, nhưng không biểu hiện cự tuyệt " nhớ". Đối diện với Mẫn, Vô Kỵ tưởng chừng như bị động, nhưng thực chất chàng luôn được chủ động.

Tác giả: Ajlovelylady@dienanh.net